HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ

me don than
Chào nắng tháng ba
Tháng Tám 22, 2018
me don than
Viết cho áng mây dịu êm của mẹ
Tháng Tám 24, 2018

Hương bưởi thơm tận cùng sự sống mà nó vẫn thơm và quyến rũ lòng người.

HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ

Rời quê hơn chục năm. Giấy tờ là dân thành phố cho tiện đi làm chứ ai hỏi ở đâu tôi nói mình chánh gốc miền Tây. Những từ ngữ như “Chú mừ, mắc cừ, bắt con gà đem căn”… là “ngừ” Long Xuyên chứ ai?

Ta bà khắp xứ khen hết chỗ này đến chỗ nọ, chừng buông ra là nhớ quê. Tôi hay thẩn thờ kiểu giờ này nước lên, cá minh thiên ngoài sông. Nắng kiểu này sầu đâu trổ bông, hái trộn gỏi dầm mắm me là hết ý. Ai ở gần tôi lâu sẽ biết, thiếu điều tôi muốn bưng cả Long Xuyên lên nơi này. Anh bảo sao hông về đó ở? Nhớ chi mắc mệt? Ờ, tôi thích loay hoay vậy đó! Ai cũng biết cái gì dư quá đều không tốt mà.

Nhiều lúc nghe giọng mấy cô gái quê rặt mà cứ nhận mình dân Sài Gòn. Tôi thắc mắc? Quê hương mà không nh chứ nhớ gì? Bác Đỗ Trung Quân có câu hát này hết biết: “Quê hương… mỗi người chỉ một, như chỉ một mẹ thôi…”. Rõ vậy mà chối. Buồn thiệt!

Tôi tin, cũng có ngày các cô lặn lội kiếm cho bằng được cái quán có bán món giống ở quê. Kiếm không được có khi phải về xứ mà ăn. Kẻ đầu đường xó chợ như tôi mà lúc nào cũng thủ trong tủ lạnh hủ ba khía để dành ăn với cơm nguội. Bữa nào ngán thịt lôi mắm sặt ra nấu bún sả. Ngon bá cháy. Mấy thứ này toàn ở quê mang lên.

Không phải tôi chê Sài Gòn không có, nhưng quen rồi. Phải cái sạp mắm cô Ba, phải đúng chỗ chị Tám. Mua phương khác không có mùi của đất quê. Không có nụ cười răng sún của dì Sáu mỗi khi thấy tôi bà kêu lên: “Mèn ơi, nó lớn ghê chưa? Nhớ hồi nào dang nắng đen như cột nhà cháy”. Thể nào lát mua món này cũng được thêm cho món kia. Hỏi sao không nhớ?

me don than

Quê hương ai mà không nhớ chứ ?


Ai xa quê lâu thì sẽ trải qua cảm giác này thôi. Trời mưa ra rả ngồi trước hàng ba nhớ đủ thứ chuyện đời xưa. Cả những đêm sáng trăng muỗi vo ve lập lờ ở cái sân rụng đầy xác lá. Tôi đi lấy ít vỏ bưởi đốt lên bếp than nổ lốp bốp mà thấy như quê mình gần xịt, gần như vài bước chân nữa sẽ tới. Mùi tinh dầu trong vỏ bưởi tứa ra thơm lừng, khói mỏng mảnh bay lên nhả vào khoảng trống của tâm hồn tôi nồng nàn đến nỗi muốn bật khóc. Ờ, tôi thích hoài niệm, thích mấy thứ cũ rít bám hoài trí nhớ.

Có bữa khách vào quán thấy khói bay ngùn ngụt hỏi tôi chơi trò gì? Họ ghé lần đầu, vài ba bận quen thuộc rồi đâm ghiền. Lúc anh khách bị muỗi cắn bảo nhân viên: “Không cần nhang muỗi, anh nhớ mùi un bưởi. Bữa nay sao không đốt? Nói chị chủ đốt đi cưng!”. Đó, thấy chưa? Tin tôi đi, hương bưởi thơm lắm. Đến tận cùng sự sống mà nó vẫn thơm và quyến rũ lòng người.

Đừng so sánh mẻ buởi un của tôi với nhang muỗi hay trầm hương xịn nào đó quảng cáo trên ti vi. Tôi vẫn thấy mình quê mùa. Tôi thuộc về rẻo đất khỉ ho cò gáy đó, thuộc về mênh mông đồng cỏ. Ở đó, hoang vu, thiếu thốn mà yên bình.

Tháng này nước nổi. Gắng thu xếp về hái điên điển làm nồi mắm kho cá linh thơm lựng rồi xuống xóm lôi đám bạn cũ tới ăn cho đã thèm. Biết đâu, tụi nó nghe mình về mang ít chuột đồng qua nướng. Tôi sẽ bằm sả ướp thịt thơm phức mặc cho lọn khói bay lên quyện đặc vào miếng mỡ cháy xém giòn rụm.

Gác bộn bề lo mà đi về chứ! Còn điều gì níu đợi? Ở đó, mùa sắp đi qua.

Tặng chị M & những trái tim xa quê

MTV cafe _ Hè 2014
CỏDại

Bài viết đăng trên báo ngoisao.net-chơi blog