Rót cho đầy tình thương

Rót cho đầy tình thương

Đêm nay mẹ lại khóc, những giọt nước mắt rơi trên má hồi nào chẳng hay. Ra khỏi trung tâm thương mại mẹ nhắn Má M sao mình đơn thương độc mã thế này? Mỗi giai đoạn cuộc đời đi qua chưa chặng nào niềm vui nán lại lâu hơn. Như là mẹ xấu xí lắm chẳng có ai thèm chơi. Thật là, có phải vậy không?

Ngày cuối cùng tháng tư người ta đưa nhau đi chơi tấp nập. Đang dắt con và cả nhà qua Thanh Đa chụp ảnh mẹ phải lộn ngược về Taka trực thay cậu N đi Aeon bán hàng. Lâu lắm rồi mẹ mới đeo cái thẻ đứng ra nói cười tư vấn với khách hàng như một nhân viên mới. Kiểu như phải xông pha nhiệt huyết thì chủ vừa ý mới tạo điều kiện. Lâu lắm rồi mẹ mới được nói luyên thuyên bất tận nào tay phải cầu may tay trái mang lộc, rồi đon đả màu vàng là phú quý màu hồng là cầu duyên… Có người nói qua lại shop mua nhiều lần sao chưa bao giờ thấy mẹ. Mới vô làm hả em? Mẹ dạ ngọt xớt như sợ lỡ cô hổng tin rồi đi mất. Cũng có người ngờ ngợ hỏi lính tráng đâu sao nay lại ra đây múa tay múa chân cực vậy? Mẹ nói lâu lâu ra chào hàng cho người ta rinh may mắn về. Phần mình, cũng theo đó mỉm cười.

Vậy mà khách đi hết mẹ khóc An à, mẹ thấy gia đình nào cũng đưa con cái ông bà đi chơi mua sắm. Nhà nào ít người cũng đủ ba đủ mẹ, mấy đứa bạn nhỏ trạc con có ba ẵm trên tay đứng ngay shop mình trêu mấy em mèo cười rồi cả nhà đứng vào nhờ mẹ chụp hình dùm để check-in nhận quà. Mẹ hớn hở giúp họ, mẹ khen gia đình họ hạnh phúc rồi ngó lại tự hỏi thế nào là gia đình hạnh phúc đây? Là bão chưa tới nhà họ hay vì cột kèo kỹ nên không bao bị giờ quật ngã? Mẹ không biết nữa? Chỉ lơ mơ hiểu rằng những người lớn đang vì cái tôi làm con trẻ thiệt thòi. Trong đó, có cả mẹ đã từng chủ quan vì quá tin yêu ba nên nhà ta mới ra nông nổi này.

Mẹ biết, so với người mình vẫn còn nhiều may mắn. Mẹ hiểu lẽ tự nhiên của đời sống là hợp tan vô thường. Những được mất có không sẽ xoay vần tạo hoá khi đầy cho nơi này khi rỗng cho nơi kia. Vậy mà đôi lúc chạnh lòng mẹ cũng buồn vô cớ. Bởi ta cũng chỉ là một con người có trái tim rung động chứ không là vô tri gỗ đá. Chưa khi nào mẹ sống dối lòng mình, lúc vui hay buồn cũng nhìn sâu bên trong để quan sát và nhủ thầm hãy trân trọng hiện tại và đừng oán thán. Nếu được, hãy thứ tha. Mẹ làm được tới đâu thì chưa biết? chỉ nghe đâu đó trong tâm hồn mình có vết cắt sâu lắm, gần như rã rời khi nhắm mắt nhớ về ngày tháng cũ. Dĩ nhiên rồi, nỗi đau này không hẳn do người ta đem tới. Có khi đó là oan nghiệp của đời mình đến lúc phải trả. An và mẹ cứ hoan hỷ trả thôi!

rot cho day tinh thuong
Lúc này có ôm An bao nhiêu cái vào lòng cũng không đủ


Tối nay lúc ở trung tâm, mẹ có nhắm mắt niệm Phật chừng vài phút vì choáng ngợp với những vồ vập vây lấy. Chưa bao giờ mẹ cảm thấy 2 từ “xả ly” cần thiết như bây giờ. Mọi thứ nó căng đầy lên tràn hết ra bên ngoài, từ công việc đến mọi thứ đang tốt lên thấy rõ. Vậy mà, lúc ngó về cuối trời mẹ lại tặc lưỡi chua xót như mình vừa để quên cái gì ở đâu đó không nhớ nổi. Như ánh mắt của ông nội và ba ở buổi sáng hôm ấy trong căn nhà của chúng ta. Mẹ còn ám ảnh tiếng thở hắt ra của ông và đôi mắt lưng tròng. Có lẽ, lòng trắc ẩn trong tâm hồn mẹ mách bảo rằng dù xác thân có lạc sâu đáy biển thì chúng ta vẫn là máu mủ ruột rà. Mẹ đâu có quyền cắt đứt, ai có lòng với An mẹ phải biết ơn. Vì, lúc họ đưa cánh tay ra thì An của mẹ như được rót thêm tình thương vào. Cái này, mẹ đâu lấy tiền đi mua về cho con được. Nên phải cúi mình trân trọng con à!

Mẹ cứ nhớ lời Má M nói lúc này có ôm An bao nhiêu cái vào lòng cũng không đủ, làm mẹ ray rức thổn thức. Bình thường mẹ là chỗ dựa cho biết bao nhiêu người, vậy mà bây giờ ngó quanh chẳng thấy bờ vai nào để tựa. Cũng may, có má M và bà ngoại bên cạnh lo An cho mẹ còn yên tâm đi làm. Đời mẹ có 2 thứ bất di bất dịch. Một là, không được quên ơn bất kỳ ai. Hai là, không bao giờ nói dối. Những còn lại, mẹ cho phép mình sai phạm dẫu cho có vài lần sân giận với ba hay với đời. Nhưng để biến mình trở thành kẻ bạc ác vì bất kỳ lí do nào? Mẹ không tuốt gươm được. Bởi, được cho kiếp người thì sứ mệnh của nó là chọn sống tử tế rồi cho đi.

An à, nay con lớn thấy rõ. Mẹ thích ngắm An cười vì điều đó cho mẹ niềm tin và sức mạnh. Mẹ sờ cánh tay lên ngực có biết mình đang sống. Mà còn sống, mẹ nguyện bảo vệ cho con đến tận cùng. Nhất định, không cho ai được phép làm tổn thương con. An luôn nhớ rằng, một khi mình đã được làm người. Thì phải sống cho nên người. Con nha!

Mẹ hằng yêu con ❤️
Good bye, April
#HoàngAn1y17d

Mẹ HoàngAn
01.05.2017

More Articles for You

Ở trên núi có vui hông?

Ai cũng có ham thích đam mê vài thứ gì đó ở đời. Người thích xe, người thích cafe, rượu, …

CHO TÌNH BẠN ĐẸP

Sớm mai ngắm hoa nở, nghe thông reo thác chảy thanh thản nhìn lại những mối quan hệ đời sống, …

Vũng Tàu chiều hôm ấy

Mẹ bắt được khoảnh khắc này lúc em nhìn về vầng sáng với nét mặt vui cười an lành như …

Những ngày bỏ phố về rừng tái lập cuộc sống mới

Mẹ tôi tỏ vẻ không vui vì đang cuộc sống thành thị giờ phải thay đổi tất cả theo hướng …

Rừng Tràm Trà Sư – Nơi nhất định phải đến trong đời | Du lịch An Giang

Nếu kể đến những nơi ở miền tây Nam Bộ đắm say lòng người thì phải nói đến Trà Sư, …

Trái Tim Trôi Về Miền Xanh Trong

Hồi đó, tâm hồn con ngây thơ, lãng mạn, nghe những ca khúc giai điệu trầm buồn mà vẫn ánh …