Có một mùa đông ở nơi xa

Tặng những tâm hồn đang chờ mong
Tháng Tám 10, 2018
Hà Nội tôi yêu
Tháng Tám 10, 2018

Còn chần chừ gì nữa, đằng kia mùa đông sắp đi qua...

Có một mùa đông ở nơi xa

Ngày tháng có bao lâu, nhắm mắt mở mắt đã qua hết một đoạn đường. Mùa đông ở kia ơi, chờ nhé!

Sáng thứ bảy, trời Sài Gòn nắng ấm, thi thoảng có vài cơn gió vờn mát đôi tay. Ta bắt đầu ngày mới bên tách cafe rồi mở máy cập nhật tin tức. Hôm nay, thời tiết Hà Nội thấp nhất là 10 và cao nhất là 14 độ. Ôi, mới lướt mắt qua mà đã nghe như có cái lạnh đâu đó trong tim mình. Ước gì được chỉnh sửa ô chữ “Hà Nội” thành “Hồ Chí Minh” nhỉ? Mong được tận hưởng cái lạnh như thế cho thỏa nỗi khát khao.

Cho những cư dân nơi này được đắm chìm trong cảm giác lạnh giá buốt tái tê. Cho người ta hít hà, cứ muốn ở bên, ôm nhau thắm thiết. Khi ra đường, người ta sẽ dặn dò nhau mặc thêm áo và rồi… người ta sẽ dịu dàng hơn, sẽ tranh thủ về nhà sớm hơn để được quây quần ấm cúng. Rồi biết đâu, người ta cũng sẽ mở máy tính ra xem có nơi nào nắng nóng và ước ao sẽ được đi đến đó! Ơ hay cuộc đời!

“Lạnh” là động từ mà hễ nói đến, người ta sẽ cảm giác được ngay vì ai cũng từng chạm đến. Còn lạnh như thế nào thì tùy theo mức độ hình dung của mỗi người. Vừa rồi Paris trời đổ tuyết trắng xóa những con đường, chị bạn a lô về than thở: “Nhỏ ơi, đừng mua vé đi đâu hết .Ở đây chị đang rét cóng, tặng không cái lạnh cho nè”. Chị gửi một loạt hình ảnh cả nhà 3 người ngồi ôm nhau bên bếp lửa, có ông già Noel đội tuyết đi phát quà trong giá rét, nhìn cả con đường mù sương dày tuyết mới thấy hết những gì chị đã trải qua. Chị ghét mùa đông là phải, chị bảo năm nào cũng phải hứng chịu và chờ đợi mùa đông đi qua dài như hàng thế kỷ. Ấy là nói vậy thôi, chứ nói đến nước Pháp. Ai mà không thích, mâu thuẫn nhỉ?

(#Cỏ Dại)

Bài viết được đăng trên báo ngoisao.net-chơi blog