… Những ngày lắng nghe loài người vô cảm

… Những ngày lắng nghe loài người vô cảm

Phố đã vào hạ,
Buổi sáng thức dậy đã tiêu pha tháng ngày
Vội vã, lang thang, cút bắt
Những tiện nghi đời sống cuốn người ta mải miết kiếm tìm
Thật may mắn điều đẹp đẽ vẫn ở trước mắt
Từ ô cửa nhỏ mây trắng vẫn bay qua,
nước hồ bơi một màu xanh dễ chịu
Tiếng trẻ con nô đùa băng qua dải tự do

Điều cuối cùng của ngày hôm qua đã lặng thinh
Nửa chân trời giăng ngang chiều ảm đạm
Bàn tay không còn nắm
Kỉ niệm như đống tro tàn
gió vẫn lùa qua ô cửa nhỏ
Tiếng cười An vẫn hồn nhiên tồn tại
Mọi hư vô mang tên phiền não
Chẳng còn nghĩa lý gì

Em hỏi tôi sao tô bánh canh không có màu xanh của hành lá?
Sao đôi mắt chị trầm buồn mà đôi môi thì rực đỏ?
Em hỏi tôi bằng cách nào đi qua đố kỵ
đi qua dối gian mà không rơi giọt nước mắt nào?
Làm sao em biết?
Làm sao em hiểu?
Làm sao thở ra rồi buông bỏ?
Những đức tin của ánh sáng nhiệm màu
Bắt đầu nơi này từ không có
Thì ra đi cũng đâu cần nắm níu!

Em có đau đớn khi thấy con chim bị mắc bẫy
Em có dừng lại thật lâu đứng trước cánh cửa bệnh viện
Hằng trăm thân phận chờ sự sống
Hàng triệu bất hạnh vẫn đổ xô trên đời
Thì nỗi buồn của chúng ta
Đã có là bao?

Tôi ngồi hàng giờ bên ô cửa nhỏ
Nhìn ra ánh sáng ngoài hiên
Nhìn ra những rạn vỡ của đời sống hữu hạn
Bất giác nhớ môi cười của người
Ngày hôm qua đã ở lại
Ngày mai chưa bắt đầu
Đứa con của chúng ta sẽ lớn lên bằng tình yêu thương của muôn loài
Nếu có bóng đêm kéo về
Thắp nến lên em!
Thắp nến lên em!
Chúng ta băng qua đoạn dốc
Một lát thôi… bờ giác kia rồi!

Mặc kệ nhân gian đang diễn trò
Những đớn đau đã không còn ở đó
Mình chúc phúc cho họ có được không?
Nếu không thể cầu nguyện
Vẫn có thể pha tách cafe
ngồi bên ô cửa nhấm nháp vị đắng, thơm, nồng nàn
đưa vào cơ thể
Cân bằng phong vị hài lòng
Đừng cau có
Đừng khó chịu
Hãy mỉm cười
Mỉm cười…
khi em cười chú chim non cũng cười
Bức tranh cũng biết cười
Nhân gian cùng cười…

Đừng trách cứ cuộc đời
Lòng người
Những mối liên kết của người với người
Nếu không được siết chặt
Thì nới lõng…
Có sao đâu?

Này loài người,
đừng đi qua nhau
bằng lòng ích kỷ
Xin người… đừng ích kỷ!
Có được không?

“Let it go, let it go
And I’ll rise like the break of dawn
Let it go, let it go
That perfect girl is gone
Here I stand
In the light of day
Let the storm rage on”
—–
Saigon, Thảo Điền
Tết Đoan Ngọ 2017
#MẹHoàngAn

 

More Articles for You

Ở trên núi có vui hông?

Ai cũng có ham thích đam mê vài thứ gì đó ở đời. Người thích xe, người thích cafe, rượu, …

CHO TÌNH BẠN ĐẸP

Sớm mai ngắm hoa nở, nghe thông reo thác chảy thanh thản nhìn lại những mối quan hệ đời sống, …

Vũng Tàu chiều hôm ấy

Mẹ bắt được khoảnh khắc này lúc em nhìn về vầng sáng với nét mặt vui cười an lành như …

Những ngày bỏ phố về rừng tái lập cuộc sống mới

Mẹ tôi tỏ vẻ không vui vì đang cuộc sống thành thị giờ phải thay đổi tất cả theo hướng …

Rừng Tràm Trà Sư – Nơi nhất định phải đến trong đời | Du lịch An Giang

Nếu kể đến những nơi ở miền tây Nam Bộ đắm say lòng người thì phải nói đến Trà Sư, …

Trái Tim Trôi Về Miền Xanh Trong

Hồi đó, tâm hồn con ngây thơ, lãng mạn, nghe những ca khúc giai điệu trầm buồn mà vẫn ánh …