Tặng những tâm hồn đang chờ mong

Mắc nợ thơ ngây
Tháng Tám 10, 2018
Có một mùa đông ở nơi xa
Tháng Tám 10, 2018

Em sợ ngày mai cuốn em bay mất

Tặng những tâm hồn đang chờ mong

Em sợ ngày mai cuốn em bay mất và chưa bao giờ em thấy mình lao vun vút thế này, nhanh như chiếc tên bay.

 Hơn một tháng em cuộn mình chạy theo dự án, bỏ luôn thói quen cũ kỹ, bỏ cả phút giây thả hồn cho mong nhớ. Em sợ chuyến tàu bỏ em lại, em sợ chỉ cần chểnh mảng một chút thôi, thế gian này trơ trọi. Em cố ghép cho vừa bảng kế hoạch, cố thực hiện nó. “Anh bạn” thời gian vừa qua dỗi hờn vì em cứ lỡ hẹn. Em sợ ngày mai cuốn em bay mất và chưa bao giờ em thấy mình lao vun vút thế này, nhanh như chiếc tên bay. Đến lúc gặp lại, chị đặt câu hỏi, em giật mình, hóa ra mình chưa kịp nói câu nào. Đến nhanh rồi đi vội, là em chứ ai.

Chiều nay, ngồi ngay chiếc ghế này, xoay vòng tròn ngắm nhìn ánh đèn chớp nháy, em biết còn ít cảm xúc đọng đâu đó trong tim mình. May quá, người ơi! Em có vài phút nghĩ cho em, cho người, cho ngày mới, cả tý xíu của ngày xưa. Nghĩa là, em vẫn là em, chưa đổi thay.

tang nhung tam hon dang cho mong

Nghĩa là, em vẫn là em, chưa đổi thay.

Dòng chảy, ước mơ, thời gian, niềm tin... là người bạn thân thiết nhất của em lúc này. Em vui với nó, sống cho thỏa những khát khao. Nhưng sao đâu đó trong con tim vẫn nhoi nhói điều gì mà khó có thể diễn đạt bằng lời. Nó ngăn em lại, nó dặn dò hay nhắc nhở “hạnh phúc” vẫn còn lang thang đâu đó, nó bảo em đi thêm chút nữa, chút thôi rồi sẽ tìm thấy. Ừ, thì em đang theo vạch vẽ đây, hơi mệt tý. Chắc không còn lâu, có phải không?

Tự dưng em thèm về nhà thắp cho ba nén hương, thèm giăng cái võng tòng ten nghịch đùa với cún, thèm nghe một bài cải lương mùi mẫn. Biết sao đây, ai bảo em tưởng tượng phong phú, tự ru mình vào những giấc mơ hư ảo để rồi phải lần từng vách ngăn, xé tan những bộn bề. Gấp gáp thở và bảo rằng: “Bây giờ chưa thể!”. Thêm chút nữa, đợi nhé!

Ngày vui gần kề rồi, cứ như một lát thôi, một bước chân nữa thôi. Thấy gì không? Bên kia chẳng phải đang rộn ràng. Có màu cam sáng chói, màu xanh dìu dịu, lẫn với nhau vẫy gọi em kìa. Vui không em?

(#Cỏ Dại)

(Tháng 8 của yêu thương)

Bài viết được đăng trên báo ngoisao.net-chơi blog