Quà của anh!

Tôi yêu, những gì đến tự nhiên…
Tháng Sáu 6, 2018
me don than
Ngày cho cha
Tháng Bảy 5, 2018
me don than

Đây, quà của em. Hôm qua gió lớn, mấy tổ dòng dọc rớt ngoài vườn anh nhặt để dành, biết em thích mà!

QUÀ CỦA ANH !

Anh. Từ tận cùng miệt Long An chạy xe máy cà tàng lên thăm em. Góc ngã tư vào thu trời như có chút dịu dàng lãng đãng. Lần nào lên đây anh cũng cầm theo vài thứ mà anh chắc, em sẽ vui!

Trưa nay, quán cafe rớt mạng, em loay hoay cáu giận khi phải giải quyết hàng núi vấn đề từ trên trời rơi xuống. Anh lặng lẽ kiên nhẫn ngồi đó đợi. Thấy em nhăn nhó, anh ra hiệu em cười lên cho quên đời. Vậy mà, ngó em vẫn như gà mắc thóc.

Quá trưa, quán bắt đầu vãn khách. Điệu piano đang du dương dễ chịu. Em kéo ghế ngồi hỏi anh vài câu cho có lệ. Ủa. Còn sống hả? Dữ ác hôn, đến nay mới tới? Anh hỏi em có gì mới không kể anh nghe. Em bảo cái gì cũng mới, chỉ tánh kỳ là chưa bỏ được.

Anh chỉ nhìn mà lặng thinh không nói. Em cao giọng hỏi miết. Sao anh lấm lem hoài vậy? Cực quá thì thôi đi. Đồng ruộng bạt ngàn có anh với vài người sao làm nổi? Bầy vịt quang quác cả ngày nghe mà nhức tai. À, mà nè? Chị khoẻ không? Giỗ gái lớn kỳ này khuyên bả bớt khóc đi. Chuyện qua rồi, buông cho nhẹ, nó còn phải siêu thoát chứ níu hoài sao đi? Anh quay mặt chỗ khác. Ừ, mắt anh buồn quá! Đừng nhìn em như thế nữa. Có được không?

me don than

Ngỡ ngàng trước tổ chim dòng dọc tưởng chỉ có trong mơ ở miền Tây.

Em ngồi đó, anh với tay lấy giỏ đệm đưa ra trước mặt. Đây, quà của em. Hôm qua gió lớn, mấy tổ dòng dọc rớt ngoài vườn anh nhặt để dành, biết em thích mà! Anh khoe chọn tòan tổ đẹp. Anh ngắm nó cả buổi chị tằng hắng bảo sáng đi sớm đi. Để lôi thôi trong nhà con Phèn nó xé cũng bỏ. Anh ừ cho qua, chờ sáng trời rồi đi.

Anh tặc lưỡi mà trời kỳ, mới dắt xe đi là ổng mưa. May là đậy kỹ chứ không tới đây nó ướt hết! Vậy hả anh? Trời sáng nay kỳ thiệt. Ổng làm mưa cho ướt mắt em rồi!

Thôi anh về đây, trễ chiều không ai lùa vịt chị lại cằn nhằn. Em hứa em sẽ ngoan, sẽ cười nhiều. Em gửi lời thăm chị. Anh bảo kỳ sau anh mang trứng ngỗng lên em ăn. Nghe đâu bổ lắm!

Thôi… Anh đừng mang gì nữa hết! Nợ hoài sao em trả nổi. Dạ, anh về.

Trời hôm nay… Kỳ thiệt.

(Cỏ Dại)
Cho anh, ngày chớm thu
—-
Tân Phú
08.09.2015