Quà quê chị gửi

me don than
Sức mạnh đến từ đâu?
Tháng Bảy 12, 2018
me don than
Chào em, Hà Tĩnh
Tháng Bảy 16, 2018

Quà quê chị gửi

Chị. Cách một đại dương về thăm người thương mà thời gian chưa đủ. Ngày ở quê, ngó thấy mớ cá lòng tong, chị hớn hở mua theo xe đò lên thành phố làm quà cho em. Chỉ vì nhớ có lần, em nói xứ này đâu phải mùa nào cũng có!

Nhân Duyên ra sao mà những con chữ của em, khiến xui chị vào xem rồi có lòng thương mến. Trùng hợp đến nỗi, lúc nhận ra ta lớn lên cùng quê. Những tình cờ hay sắp đặt đã tạo thành niềm vui? Mọi thứ giản đơn thôi, mà sao trong em nghe ấm áp lạ thường?

Là do em đa cảm hay tình thương trong chị quá bao la? Dù chưa gặp nhau mà đã xem như máu mủ. Đối với em, tài sản của đời người, đôi khi không thể đo đếm bằng những thứ ta cầm nắm được. Mà phải là, tình cảm của người này chảy qua người kia đến độ chật kín rồi tràn lan khắp chốn. Nhờ thế, mỗi khi có chơi vơi người ta còn biết loay hoay lấp đầy.

me don than

Chị à. Em đang lôi mớ cá bỏ vào nồi, kho kẹo với nước mắm. Cứ nhỏ lửa, rồi đứng đợi lọn khói bay lên thơm lừng góc bếp


Mốt chị đi. Phía trời kia đang mùa nắng ấm. Ở đó, ngoài cỏ cây được dịp đâm chồi thì tiếng trẻ con cũng reo lên mừng rỡ. Đời vui quá chị ha? Mình có nơi để về, có yêu thương ở vẫn ở đó đợi. Em nghĩ, nơi nào giữ nhiều yêu thương trong tim mình nhất, thì nơi đó là quê hương.

Chúng ta cứ an nhiên trên lộ trình đã vạch. Và, em biết ở mỗi bước chân mình đi đều mang dấu hạnh phúc. Chẳng phải sao? Đời sống êm trôi… Mình cũng theo đó mà thênh thang mỉm cười. Mọi thứ, sẽ lại qua như chớp mắt. Chị thấy không? Mới đó thôi… Mà trôi hết tháng ngày!

Chị à. Em đang lôi mớ cá bỏ vào nồi, kho kẹo với nước mắm. Cứ nhỏ lửa, rồi đứng đợi lọn khói bay lên thơm lừng góc bếp. Chẳng biết mình nấu có ngon không? Nhưng chắc một điều những con cá không phải lúc nào? Em thèm cũng có. Vì thế! Hãy trân trọng mọi khoảnh khắc đã ở lại bên mình. Cũng với mẻ cá này, sang bên kia chị có như em mỗi ngày ăn một ít để thấy quê hương gần kề? Như chúng ta, có đi qua bao nhiêu nắng mưa rồi cũng tìm về đất mẹ.

Nguyện cầu những ánh sáng trên cao chiếu tia ấm áp cho mỗi ngày mình được thở hơi thở của an lành, vẫn đủ mê say trong mỗi việc mình làm và đủ thanh thản để mà cho đi…

Nơi này, cuộc sống luôn êm đềm như khúc sông quê nhà từng ngày cuộn chảy. Chúng ta, dẫu có tha phương nơi đâu? Mỗi khi ngó về phía ấy, gió vẫn như đang… Tắm mát hồn người.

Cho chị thương xa…
Em,

(Cỏ Dại)
17:30’pm.04.05.2015