Trái Tim Trôi Về Miền Xanh Trong

Tuổi Thơ… Chỉ một lần trong đời
Tháng Tám 10, 2020
Rừng Tràm Trà Sư – Nơi nhất định phải đến trong đời | Du lịch An Giang
Tháng Mười 6, 2020
Hồi đó, tâm hồn con ngây thơ, lãng mạn, nghe những ca khúc giai điệu trầm buồn mà vẫn ánh lên điều đẹp đẽ. Nhớ những tối ngồi dưới tán cây hai ông cháu mình kể chuyện hoài không dứt. Những tình cảm của người cha dành cho con gái, mãi mãi con không có tình thương đó nên mấy lần con nói bác nhận con làm con nuôi để con biết có người “cha ngang hông” ở đây cũng thương con nhiều lắm. Bác cười lớn nói tao thương mầy như con ruột. Chịu chưa? Thôi đừng khóc nữa. Bác buồn theo mầy nhiều.

Bác T, đọc được những dòng này liên lạc với con nha!

Hồi sáng này, tự dưng con mở máy tính lục hết các files ngày xưa bác chép cho con để dành mở cho khách nghe hồi còn ở MTV. Con bật nhạc lên ngồi bên cửa sổ nhìn ra phía hàng cây tự nhiên hai hàng nước mắt chảy dài. Con nhớ bác, nhớ chính mình của ngày tháng cũ. Nhớ đứa con gái mơ mộng mỗi chiều hay ngồi bên hàng rào trắng nghe những bản nhạc Pháp của ông bạn già từ dạo con mới dọn về làm hàng xóm với bác. Trời ơi, không thể tin mới đó 12 năm qua rồi.

Nhớ đứa con gái mơ mộng mỗi chiều hay ngồi bên hàng rào trắng nghe những bản nhạc Pháp của ông bạn già

Hồi đó, tâm hồn con ngây thơ, lãng mạn, nghe những ca khúc giai điệu trầm buồn mà vẫn ánh lên điều đẹp đẽ. Nhớ những tối ngồi dưới tán cây hai ông cháu mình kể chuyện hoài không dứt. Những tình cảm của người cha dành cho con gái, mãi mãi con không có tình thương đó nên mấy lần con nói bác nhận con làm con nuôi để con biết có người “cha ngang hông” ở đây cũng thương con nhiều lắm. Bác cười lớn nói tao thương mầy như con ruột. Chịu chưa? Thôi đừng khóc nữa. Bác buồn theo mầy nhiều.

Vậy mà bây giờ con ngồi nghe lại những bản nhạc đó, con chỉ thấy một người đàn bà đi qua thăng trầm với trái tim nhiều vết xước. Đâu rồi cô gái năm xưa? Bây giờ chỉ có nỗi cô đơn, những gồng gánh chất chồng trách nhiệm của bà mẹ đơn thân. Thời gian và lòng người đã quét qua cuộc đời con những trận bão hãi hùng, tưởng là mơ nhưng hoá ra là thật.

Con đang nghe lại những đĩa nhạc của bác như sự an ủi đâu đó trong tâm hồn. Lần tìm sợi dây liên lạc của ông cháu mình, con phát hiện quá lâu rồi bác cháu ta chưa gặp. Bác ở đâu? Tại sao lại mất liên lạc? Thực sự con không thể hiểu và không có cách nào để gặp. Con nhờ vào những dòng chữ này, biết đâu bác đọc được sẽ nhắn lại cho con.

Có những ngày, đi qua con dốc cuộc đời chợt nhìn lại thời thanh xuân của mình con thực sự biết ơn vô cùng tình thân xa lạ, những liên hệ dù không máu mủ mà vẫn thương nhau như người thân. Và giờ ngồi đây với đĩa nhạc này, con nhớ bác. Nhớ tiếng cười sảng khoái của tháng năm ông cháu mình còn đi chung đường cũ. Nhớ chính con của ngày xưa yếu mềm hay khóc. Dù bây giờ, đã gai góc khác xưa.

Dù kết quả như thế nào? Con vẫn đi tiếp và gửi lời cầu nguyện cho bác cháu mình còn ngày gặp gỡ

Cuộc đời này không có sai đúng mà chỉ có lựa chọn. Dù kết quả như thế nào? Con vẫn đi tiếp và gửi lời cầu nguyện cho bác cháu mình còn ngày gặp gỡ. Còn nói với nhau về những bản nhạc một thời làm ông cháu ta mê đắm. Để nhắc lại ai tới MTV cũng trầm trồ sao cái quán này mở nhạc hay quá. Người ta đâu biết phía sau lưng con có ông bạn già với gia tài âm nhạc khổng lồ mà bác làm cho con.

Thời gian sẽ không quay lại, nhưng nó sẽ còn đó đợi những đứa trẻ trưởng thành và giữ hoài kí ức của những tâm hồn lãng đãng như ông cháu mình. Để mỗi khi nghe giai điệu cũ vang lên, trái tim vẫn bồi hồi rung động.

Con tin mình còn gặp lại bác trong ngày tháng tới, con cũng tin những nỗi buồn của bác cháu ta đâu đó trong cuộc đời này rồi theo gió tan đi.

Chúc lành đến bác & người thương…


Nam Ban
09.06.2020
Lê Hoàng Oanh (Oanh MTV)