Ngày cho cha

me don than
Quà của anh!
Tháng Sáu 29, 2018
Viết cho lần gặp gỡ…
Tháng Bảy 5, 2018
me don than

Mẹ ngồi trên toà nhà mở toang cửa sổ Nhìn xuống khoảng sân có người cha dắt tay con

Ngày cho cha

Mùa mưa về
Những con đường sũng nước
Những hàng cây nối dài trên xa lộ
Mẹ thấy đâu đó
rất nhiều bóng dáng người cha chở đứa con mình sau xe máy
Thằng bé đeo ba lô ôm chầm lấy vòng eo quá khổ
Môi luyến thuyến cười
Cha nó cũng cười
Họ chở nhau xuống phố trốn saigon mưa nắng
Chắc lát nữa thôi công viên chật kín người
Ngày Chủ Nhật của cha vun đầy những niềm vui

Mẹ ngồi trên toà nhà mở toang cửa sổ
Nhìn xuống khoảng sân có người cha dắt tay con
Nghe tim mình vụn vỡ
Chúng ta làm thế nào định nghĩa ngày của cha?
Thế nào là màu xanh của lá?
Thế nào là tình cảm cha con?

Sáng nay mẹ sẽ đi chợ sớm
Mua cho con món quà gửi phương xa
Mẹ chưa bao giờ nói ông ấy không tốt
Chưa bao giờ có ý chia cắt
Như con sóng cuốn xô bờ cát
Như sợi dây tình thương có hai đầu kéo
Mình không đủ sức giành giựt
Mình có thừa lòng tự trọng
Nên sẽ không bao giờ tung đồng xu cầu nguyện
Mọi chuyện ở đời đến đi tuỳ hỷ
Những được mất có không như áng mây chìm nổi
Vô thường khắp nơi nơi
Mẹ thấy sự chia ly trong cuộc tình chớp nhoáng
Thấy đứa con xa vòng tay bố
Thấy sự ăn năn trong kiếp người quá độ
Và những lời sáo rỗng
Tiếng thời gian che đậy
Không có người cha nào không thương lấy đứa con mình
Thật vậy mà… con hiểu không?

Mẹ đang gom góp xây cho con một ngôi nhà tình thương vững chãi
Nếu ở đó không có người cha
Con đừng sợ!
Mẹ đan từng sợi hy vọng
Đắp lên tâm hồn con với niềm tin bất diệt
Chúng ta vẫn đủ đầy nhân cách
Chúng ta không trách hờn quá khứ
Chúng ta an ổn trong bát chánh đạo đời mình
Mẹ dạy con chào ngày mới bắt đầu bằng hơi thở
Kết thúc bằng nụ cười
Và như thế… những tin yêu tìm về
Và như thế mình sống vui từng ngày
Những lao xao ở lại…
Những buồn vui kiếp người
Thoảng chốc hoá mưa bay.

(Mẹ Hoàng An)
——-
Saigon, xa lộ Hà Nội
CN.18.06.2017