Vô đề

me don than
Ngày bình an
Tháng Mười 7, 2018
me don than
Ngày rất thơ
Tháng Mười 8, 2018
me don than

Anh là ai? Em là ai? Chúng còn lại gì khi thời gian trôi?

Vô đề

Những yếu đuối của chúng ta
Thả trôi theo cơn gió
Những bất bình giữa lòng thành phố
Anh là ai? Em là ai?
Chúng còn lại gì khi thời gian trôi?

Anh vẫn lao đi đến dốc tự do
Đằng kia, dòng người đang nói cười
Trao gửi lên bầu trời
Những gian dối hôm qua
Những co ro chùn lòng đánh đổi
Có ngọn đuốc cháy bên trong phận người
Le lói sáng soi
Chút mầu nhiệm cho ngày mai
Chờ tương lai rạng ngời.

Anh đến nơi này
Hoang mang nào gửi lại?
Tờ giấy nào thơm màu mực mới?
Viết rõ lời nguyện ước
Cứ tin rồi sẽ gặp… Cứ đi rồi sẽ đến
Nhưng nghịch lý đêm ngày vẫn ở đấy
Như chúng ta vẫn sống giữa hoài nghi.

Em có thấy
Người đàn bà dò dẫm trong đêm tối
Đan vá niềm tin bằng vài ý nghĩ
Về ngày mai, về tình yêu và trái tim thánh thiện
Như em, như anh…
như đa số loài người đằng kia
Từng ngày vẫn thế
Thèm sống… Thèm tự do nắng ấm
Trên mảnh đất hạn hẹp vinh nhục
Rồi ngã nhoài thô kệch
Chới với nông sâu dòng trí khôn nhân loại.

Em thấy mình khờ dại giữa xô bồ bất lực
Thô ráp khốn cùng
Trên bàn tiệc nhìn chẳng rõ mặt người
Chốn lao xao không thể nở nụ cười
Xin anh, cho em về
Rong chơi miền núi đồi
Yên lặng trời bão tố
Nghe gió lùa kẽ lá
Thương ngắm bình minh trôi.
———
Bản Hoa Anh Đào,
Bảo Lộc
07.07.2018
(HoangOanhLe)