Trú mưa

Trú mưa

Người ta nép mình bên hiên trú tạm. Em ngồi đây. Xòe tay nghịch giọt nước rơi

Ghé thăm cảm xúc xưa
Những câu chuyện vô thưởng vô phạt
Cuộc điện thoại chờ
Ghế đá chơ vơ

Cơn mưa bất chợt rụng bông hoa khế
Chim non rúc sâu vào tổ
Người ta nép mình bên hiên trú tạm
Em ngồi đây
Xòe tay nghịch giọt nước rơi
Rồi bất giác tự hỏi
Em là gì của anh?

tru mua
Em ngồi đây. Xòe tay nghịch giọt nước rơi

Một cái tên chừng sao khó gọi Giữa thành phố triệu dân
Giữa tiếng cười khúc khích
Những yêu thương sôi nổi
Những ngôn từ chính xác
Chúng mắc kẹt đâu rồi?

Ngỡ quen mà lạ
Ngỡ gần kề mà bỗng xa xôi
Con đường hai lối nợ duyên không cùng đôi.

Em đó, anh đây
Hai kẻ cứng đầu nông nổi
Yêu thương thật nhiều Mà sao?
Kê chẳng vừa chiếc gối
Cho mỗi tối… nằm cạnh nhau!

(#Cỏ Dại)
(Tôi làm thơ)

Bài viết được đăng trên báo ngoisao.net-chơi blog

More Articles for You

Góc nhìn đầy lạc quan của mẹ đơn thân qua trang sách

Dù trải qua nhiều giông bão của cuộc đời nhưng tác giả Hoàng Oanh luôn có cái nhìn lạc quan …

Vẻ đẹp của người đàn bà đi qua giông gió

Là tác giả của hai cuốn sách, chủ 1 doanh nghiệp với nhiều thành công, Lê Hoàng Oanh là người …

Ở trên núi có vui hông?

Ai cũng có ham thích đam mê vài thứ gì đó ở đời. Người thích xe, người thích cafe, rượu, …

CHO TÌNH BẠN ĐẸP

Sớm mai ngắm hoa nở, nghe thông reo thác chảy thanh thản nhìn lại những mối quan hệ đời sống, …

Vũng Tàu chiều hôm ấy

Mẹ bắt được khoảnh khắc này lúc em nhìn về vầng sáng với nét mặt vui cười an lành như …

Những ngày bỏ phố về rừng tái lập cuộc sống mới

Mẹ tôi tỏ vẻ không vui vì đang cuộc sống thành thị giờ phải thay đổi tất cả theo hướng …