Tây Bắc, thư tình cho em

Tây Bắc, thư tình cho em

Ta xa nhau mấy mùa em nhỉ? Lúc ngồi bên ngọn đồi  thoai thoải mưa trượt cánh tay ướt nhoà đôi má. Em đâu biết suốt đoạn đường bên nhau ta mộng mơ vô kể. Vì em đấy, em ạ!

Lũng Cú hay Thu Cúc đều chen ngang trí nhớ với một màu xanh mát rượi. Ruộng bậc thang nhấp nhô ôm lượn nhành lúa chao nghiêng. Chẳng hơn quê nhà nhưng em vẫn đủ ẩn náu trong ta một tình yêu tuyệt diệu.

Dọc đoạn đường dài, mình siết chặt tay nhau ngắm vách núi bạt ngàn như bức tranh của chàng hoạ sĩ trót phải lòng cô sơn nữ. Ngồi nơi này mà nhớ em thì đôi chân cũng rung lên rộn rã. Em yêu, ai khéo cho em nhan sắc lẫn nét dịu dàng bình dị? Thật xứng đáng với cái tên em đó!

Đến với em mùa này, không cần mua hoa và mang giày cao gót. Chỉ chân trần, váy ngắn, tóc ngang vai mềm mượt hái đoá cúc rừng cài vội lên vành tai cũng đủ dịu dàng e thẹn. Em còn nhớ anh ấy đã trao bó xuyến chi cho ai đó điệu đà? Này, hỏi nhỏ rằng em đã thu phục bao nhiêu trái tim ngang qua đây? Đừng bảo vì em thuần khiết nhé?

me don than
Em ơi… Ta tặng cả bầu trời yêu thương về núi rừng Tây Bắc.

Em có nhớ lúc băng ngang Khâu Phạ, mưa tạt rát da vậy mà ta bất chấp cũng chỉ vì muốn lưu ảnh cùng em. Mùa thu, những đốm sáng khẽ xuyên nhành lá. Ông mặt trời hiền hoà rọi những tia nắng vàng ươm dễ chịu. Lúc hiếm hoi nhất của tự do là gì em có biết? Là được sống hoà mình vào thiên nhiên, được nghe tiếng suối chảy êm đềm, được sờ vào cánh hoa ban trắng hững hờ bên sườn núi. Được yêu và sống trọn vẹn với tình yêu đó. Dù, có là ngắn ngủi.

Em nói thật đi! Mỗi độ nhớ nhau em sẽ làm gì? Còn ta thì nơi đây cồn cào sóng dậy. Nhớ em đến mức gửi lại nụ cười nơi có rặng tre già và con suối nhỏ. Lúc những con người chụm hum bên nhau bóc quả trứng cháy khét. Vậy mà, cả đám già đầu khúc khích vui say như bọn trẻ được mẹ cho kẹo ăn mừng.

Mùa này, cốm thu xanh biếc nhưng chưa xanh như màu mắt em. Không phải sao? Ai đã đi qua rồi cũng vấn vương, nhung nhớ… Ta nhớ em, nhớ lúc dừng chân bên con dốc, lang thang xuống thửa ruộng ngắm dân bản trĩu chuyền quang gánh. Đời sống thật thanh bình, hầu như ai cũng có kỹ năng săn hái. Gặp người thành phố đến chơi, bọn trẻ con líu tíu chạy theo. Bên cầu một phụ nữ lớn tuổi đang ngồi khâu áo, bức tranh thiên nhiên cùng những gam màu lung linh uyển chuyển. Nói sao cho hết? Máy ảnh cứ nháy liên tục, nụ cười của sự mãn nguyện cứ thường trực vây quanh. Đoạn thị trấn vắng bóng người, làng mạc nơi này không san sát như phía đồng bằng. Đừng tưởng sẽ tẻ nhạt vì đói. Thức ăn núi rừng giản đơn, gạo nương thơm bùi. Đã nhiều năm rồi dư vị đó vẫn còn nơi cuống lưỡi. Quên sao được hả em?

Rồi ngang Lai Châu qua Tân Uyên. Cảnh vật thanh bình đến lạ. Đàn trâu gặm cỏ, trẻ con ngây ngô nô đùa lãng quên ngày tháng. Đẹp lắm, giữa núi rừng hoang vắng. Em dạy ta cách lắng dịu tâm hồn. Đời người mỏng manh như chiếc lá phất phơ cuối mùa. Em bảo ta cứ an lạc, vui tươi. Cần gì điều to tát? Đừng cố gắng khi mọi việc không thành. Vui buồn là tại tâm. Mang ơn em đã cho ta bài học thanh bình.

me don than
Em ơi… Ta tặng cả bầu trời yêu thương về núi rừng Tây Bắc.

Một tuần chẳng đủ. Sự luyến tiếc dâng cao khi đặt chân đến Đồng Văn. Trên đường hai bên cỏ cây lay gió đẹp vô ngần. Sông Nho Quế trong veo như pha lê ôm sát núi đồi. Một đoạn dọc đường có vách đá cao, có vực sâu… Có những nỗi buồn ta đã kịp bỏ vào trong đấy. Đời người cũng như con dốc. Lên cao cheo leo và học cách trở xuống êm đềm. Ta ví tiếng hát Celine Dion ngọt ngào cao vút như cụm mây bồng bềnh trôi ngang triền núi. Ở bên em ta cảm nhận từng giọt bình yên đang chảy vào tim. Dạt dào thơ mộng.

Thư cho em dài chưa? Ta viết đến bao giờ? Những bước chân đã chạm vào nhau mang hơi ấm và sự sống cho ngày tháng còn hiện diện. Ta biết, thời gian là hữu hạn, biết những khoảnh khắc rồi sẽ qua nhanh. Nhưng, còn nương hơi thở qua cánh tay, còn giữ trái tim ấm nóng và niềm thổn thức đang tràn dâng thì khi đó ta vẫn còn ra đi và góp nhặt. Em yêu, cứ sững sừng nơi ấy đợi ngày ta quay lại. Lần này, mình gặp nhau tha hồ tỉ tê. Em sẽ xúc động thật nhiều khi hiểu rõ ta vẫn còn nguyên tình yêu cho em.

Tây Bắc ơi, nhớ thương em da diết. Hãy luôn ngoan trên cánh tay và ấp ôm tự do. Hãy dạy đám trẻ con đừng mè nheo du khách. Những ánh mắt trong veo kia đáng thương hơn đáng trách.

Em ơi… Ta tặng cả bầu trời yêu thương về núi rừng Tây Bắc.

Yêu em… Ta yêu em!
( Cỏ Dại )
————
Tây Bắc,
2013-Sep

More Articles for You

Ở trên núi có vui hông?

Ai cũng có ham thích đam mê vài thứ gì đó ở đời. Người thích xe, người thích cafe, rượu, …

CHO TÌNH BẠN ĐẸP

Sớm mai ngắm hoa nở, nghe thông reo thác chảy thanh thản nhìn lại những mối quan hệ đời sống, …

Vũng Tàu chiều hôm ấy

Mẹ bắt được khoảnh khắc này lúc em nhìn về vầng sáng với nét mặt vui cười an lành như …

Những ngày bỏ phố về rừng tái lập cuộc sống mới

Mẹ tôi tỏ vẻ không vui vì đang cuộc sống thành thị giờ phải thay đổi tất cả theo hướng …

Rừng Tràm Trà Sư – Nơi nhất định phải đến trong đời | Du lịch An Giang

Nếu kể đến những nơi ở miền tây Nam Bộ đắm say lòng người thì phải nói đến Trà Sư, …

Trái Tim Trôi Về Miền Xanh Trong

Hồi đó, tâm hồn con ngây thơ, lãng mạn, nghe những ca khúc giai điệu trầm buồn mà vẫn ánh …