Tết An

Tết An,

Ngày trước, cứ chờ đợi đến Tết là soạn hành trang chu du. Trời cho hai đứa được tánh ham đi, cứ đâu đó trên đường là được. Đi tới nơi nào có trời mây núi non, biển xanh cát trắng, chỗ nào cũng được, miễn ăn cùng ăn, cười cùng cười. Đêm xuống cứ khoát vai nhau ra phố uống bia nghe đời tự tại.

Nhà người ta đón giao thừa bên mâm cơm cúng ông bà, còn mình thì ngồi trên sân thượng của thànhphố nào đó ngắm pháo hoa nâng ly chúc mừng rồi ôm nhau ngủ mai khăn gói lên đường. Đừng hỏi tụi mình sao lạ vậy? Ở đâu không quan trọng, chỉ cần có nhau là có tết trong lòng

Những ngày này trời Hà Nội phả hơi lạnh vào mặt người rát buốt. Phố chật chội đến nghẹt thở. Em nhìn dòng người nối đuôi nhau tìm cho mình chỗ ngồi trên đường về quê tết mà không muốn đi nữa. Lâu rồi, em ghét sự ồn ào chen lấn, em yêu tự do và thích nép mình phía sau anh. Năm nay, tự dưng muốn cả nhà quẩn quanh bên nhau, muốn bế An ngồi trước bàn thờ đêm giao thừa chúc tết họ hàng rồi loanh quanh nếp nhà lắng yên nghe mùi tết. Có lẽ, đến một ngưỡng nào đó của đời sống người ta sẽ suy nghĩ khác đi, sẽ thay đổi và tự hằng phục mình qua vài điều tưởng chừng như bé nhỏ mà ý nghĩa vô cùng.

Những ngày này, em góp nhặt điều đơn giản vụn vặt nhưng nếu bỏ lỡ sẽ không bao giờ tìm lại được. Ví như mùa xuân đầu tiên của con, chiếc răng sữa mới chớm và còn vô số những điều hé mở cho tâm hồn ta dịu lại. Chị bảo lâu quá chưa thấy em viết, chị chờ ngấu nghiến từng con chữ và ngóng những nụ cười mà chị biết hễ có là em khoe. Em không nói ra nhưng chị biết em vẫn luôn ngoan cường dù đứng giữa tâm bão. Là vì, em chọn sống mạnh mẽ trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Ai thương em, cần em thì tự khắc sẽ chăm lo cho phần đời còn lại. Chúng ta, đừng lấy dao tự cắt tay mình. Hãy sống như không bao giờ có cái chết. Phía trước vẫn còn dài. Chưa đi hết thì đừng tuyên bố bất cứ điều gì! Đi đi, đi tiếp đi… Rồi ngắm hoa nở, trăng lên với bao điều kỳ diệu. Em có An là có cả bầu trời, chưa kể em có anh và những thương yêu luôn hướng về. Chả phải, đã quá đầy trong nhau?

Tết này, đứng giữa trời phương bắc em sẽ cầu nguyện cho chúng ta luôn tìm thấy phúc lạc của đời mình. Đừng loay hoay mỏi mòn chờ đợi điều huyễn hoặc. Cứ an trú trong hiện tại, an trú với quả tim đập nhịp rộn ràng chờ đón ngày mới cho vạn vật tốt tươi. Đừng buồn, đừng sợ… Lẽ đương nhiên của đời sống vẫn xoay quanh kiếp người. Em còn đứng đây, chúng ta còn trao nhau nồng ấm thì âu cũng là phước duyên từ nhiều kiếp. Hãy cứ tin và đem về trân trọng. Ngày mai sẽ bắt đầu từ bây giờ, từ que diêm bé xíu nhúm lửa yêu thương băng qua thăng trầm. Hãy yêu lấy tất cả. Dù có đi qua bao nhiêu lần tết nữa thì trong em điều lãng mạn vẫn còn

Bởi, em chỉ có một đời để sống, để yêu thương bất tận. Đời cứ luôn lừa dối và đuổi bắt như thế! Còn em, cứ an vui tự tâm. Chân thật dù có xấu xí đến cỡ nào vẫn chiến thắng lòng tô son giả dối. Mình chọn sống đàng hoàng còn chừa phước cho con. Ai đúng ai sai, ơn trên đã rõ.

Nguyện bình yên cho chúng ta!

Hà Nội, Làng Ngọc Hà
Mùng 1 Tết Đinh Dậu
Hoàng An9m11d
#Nhữngngàyđángnhớ

More Articles for You

Ở trên núi có vui hông?

Ai cũng có ham thích đam mê vài thứ gì đó ở đời. Người thích xe, người thích cafe, rượu, …

CHO TÌNH BẠN ĐẸP

Sớm mai ngắm hoa nở, nghe thông reo thác chảy thanh thản nhìn lại những mối quan hệ đời sống, …

Vũng Tàu chiều hôm ấy

Mẹ bắt được khoảnh khắc này lúc em nhìn về vầng sáng với nét mặt vui cười an lành như …

Những ngày bỏ phố về rừng tái lập cuộc sống mới

Mẹ tôi tỏ vẻ không vui vì đang cuộc sống thành thị giờ phải thay đổi tất cả theo hướng …

Rừng Tràm Trà Sư – Nơi nhất định phải đến trong đời | Du lịch An Giang

Nếu kể đến những nơi ở miền tây Nam Bộ đắm say lòng người thì phải nói đến Trà Sư, …

Trái Tim Trôi Về Miền Xanh Trong

Hồi đó, tâm hồn con ngây thơ, lãng mạn, nghe những ca khúc giai điệu trầm buồn mà vẫn ánh …