Viết cho ý tưởng đang giãy chết!!!

Hôm qua, bạn biết tôi là kẻ ngông nghênh điên loạn. Dám nghĩ, dám làm từ những chuyện mà người khác lắc đầu nguầy nguậy khuyên can.

Hôm qua, các ý tưởng được viết ra khi đam mê bừng lên như ngọn lửa. Hừng hực lỉnh kỉnh tha lôi đủ trò. Ai chơi với tôi lâu ắt sẽ biết tôi thờ Bùi tiên sinh trong căn phòng của mình vì mê đắm men say lướt khướt trong hồn thơ ông.

Hôm qua, chỉ vì ngước mắt lên trời đêm thấy những vì sao lấp lánh thật tuyệt diệu. Đêm đó trằn trọc đợi trời sáng đi xăm cho bằng được ba ngôi sao lên cánh tay trong niềm vui lẫn sự đau đớn. Chưa thỏa, ngó cái hình mặt trời và hoa văn trong cái ảnh trên vách rồi nói anh thợ lựa chỗ làm luôn một thể… Để rồi, không để chứng minh cho ta là “dân chơi” mà hễ ai thấy cũng giận hơn là thương. Ai biểu mấy cái hình xăm xấu đao xấu đớn! Định bụng mơi mốt làm nữa. Có người chỉ chỗ ngon lành rồi!

Hôm qua, làm đám cưới với “gã chồng” không mời khách. Không nhẫn cưới. Hoa tay là bó cỏ đi hái miệt quận 2. Gần tới giờ làm lễ nhét bộ áo dài vô giỏ chạy hụt hơi về quê cho kịp giờ lành gì đó! Vậy mà, dọc đường thấy bông sứ trắng trước nhà họ cũng ráng đỗ lại leo vô hái trộm làm hoa cài cô dâu. Lắm lúc giật mình, ủa mình cưới rồi hả?

Hôm qua, bác sĩ bảo hổng xong. Bưng mặt khóc như mưa rồi về xách cái giỏ đi nhập viện mà mặc áo đầm hoa mới chịu! Vô bệnh viện nằm chèo queo nghe cô gái trẻ mắng đứa nhỏ mới sinh nghe thiệt tội. Ngứa con mắt, trèo qua giường nó bồng con nó dỗ dỗ y như kinh nghiệm của bà đẻ tám đứa. Má nó liếc xéo mình nửa con mắt mà hổng biết quê. Tự dưng xem cái việc đi nhập viện cũng là niềm vui. Ơ, không tới sao biết? Trải nghiệm vô giá mà.

Chiều nay, ngồi với cô em trong quán nước. Hồn phiêu du nghĩ về ý tưởng “mắc cạn” hôm qua. Nói với em mình sẽ đi tìm chỗ mở cho bằng được cái thứ mình muốn!

– Em ạ, chị lạc trần gian như để thực hiện giấc mơ. Đừng cản! Để chị vùng vẫy đi cưng! Khùng có cái hay của nó. Em né qua đi, nổi danh nức tiếng chị hông ham. Chỉ ham được sống đúng với bản ngã của mình.

Em cười khề khà như là ủng hộ. Có phải không?

Tối nay, sầu thê thảm. Tại đọc báo thấy cái biển Bún bò gân của anh nghệ sĩ bị nhà chức trách tịch thu. Trời ạ, anh viết vài chữ nội qui quán bún hài dễ thương mà bị bắt bớ. Huống hồ mình đang “âm mưu” một cái hang sặc mùi mê lơi, lãng đãng. Không lẽ, mọi thứ quá lên vậy sao ta?

Sáng tạo, cá tính của từng người mỗi khi xuất hiện cũng phải được thẩm quyền phê duyệt mới có thể tiến hành hả? Hông lẽ, nói với anh khách quen hay tới quán làm ơn bỏ giày ra, mang đôi dép tổ ong vô đi. Quên mịa cái tên đi cha nội! Từ giờ này anh được cấp cho một con số. Hễ tới đây đọc thuộc bài “chú đại bi” và nhớ được cái số của mình anh sẽ được chủ quán đãi dĩa rau lang luộc chấm chao ngon thấu trời luôn. Hổng lẽ, với ý tưởng này cũng sẽ trình lên chờ phê duyệt hả trời? Mấy người đang sống ở thời đại gì dzạ? Ngẫm anh chủ quán bún, tự thấy mình phạm lỗi “kì” nhiều lắm! Hổng lẽ, nằm đợi sáng mai lên phường tự thú sao ta?

Mần ơn, ai có cao kiến gì nói cho tui bớt sầu đi. Trời quơi, sao bao ngày ủ mưu nuôi nấng từng ý tưởng. Nay nó bị “mắc kẹt” trong nồi bún của anh “Dũng Đinh” sao? Nên hay không nên? Làm ơn, giải cứu cho cái tâm hồn mỏng manh trong veo của tui với.

Sắp nổi loạn goy má ơi!!!

Ps: Đời là bể khổ mà. Phật nói có sai đâu?

(Cỏ Dại)

27.03.2015

More Articles for You

Ở trên núi có vui hông?

Ai cũng có ham thích đam mê vài thứ gì đó ở đời. Người thích xe, người thích cafe, rượu, …

CHO TÌNH BẠN ĐẸP

Sớm mai ngắm hoa nở, nghe thông reo thác chảy thanh thản nhìn lại những mối quan hệ đời sống, …

Vũng Tàu chiều hôm ấy

Mẹ bắt được khoảnh khắc này lúc em nhìn về vầng sáng với nét mặt vui cười an lành như …

Những ngày bỏ phố về rừng tái lập cuộc sống mới

Mẹ tôi tỏ vẻ không vui vì đang cuộc sống thành thị giờ phải thay đổi tất cả theo hướng …

Rừng Tràm Trà Sư – Nơi nhất định phải đến trong đời | Du lịch An Giang

Nếu kể đến những nơi ở miền tây Nam Bộ đắm say lòng người thì phải nói đến Trà Sư, …

Trái Tim Trôi Về Miền Xanh Trong

Hồi đó, tâm hồn con ngây thơ, lãng mạn, nghe những ca khúc giai điệu trầm buồn mà vẫn ánh …