Tạm biệt yêu thương

tet an
Tết An
Tháng Tám 16, 2018
me don than
Mừng Hoàng An 5 tháng tuổi
Tháng Chín 8, 2018
tam biet yeu thuong

Tạm biệt yêu thương.

Tạm biệt yêu thương
07.01.07.02.2017

Một tháng rồi An nhỉ? Mùi gì cay mắt mẹ? Mùi gì thơm ngát thơm? Mẹ con ta nếm đủ rồi. Giờ tung tăng rong chơi và định tâm cày cuốc nha. Đời này, ngoài người sinh ra mình và người mình sinh ra là không phản bội ta. Còn lại, nếu được cứ hãy nghi ngờ. À há, cô ấy nói thế đấy! Nhưng mê đắm vẫn là mê đắm thôi.
Mẹ mang An đi khắp nơi là vì mẹ muốn An lúc nào cũng bên mẹ. Ngày mai ra sao mẹ chưa biết nhưng sẽ bắt đầu từ hôm nay bằng những cố gắng, an ủi, chở che an lành nhất cho con. Mẹ có nhắm mắt tưởng tượng nhà mình chỉ có hai người, đi đâu làm gì thì cũng thế! Khi đó, ba đã đang yên ấm bên người khác. An nhé, con không buồn, mẹ cũng thôi buồn, bởi nhân duyên của chúng ta chỉ đến thế. Những hàn gắn vừa qua đã đủ để chúng ta hiểu và nhận ra rằng đời sống luôn có những chặng đường và ngã rẽ mà người trong cuộc buộc phải bước đi trên hành trình đã chọn. Mẹ không trách ai cả, chỉ thấy đau lòng khi quãng đường dài phía trước của chúng ta ba không được theo cùng. 

tam biet yeu thuong

Chào yêu thương, chúng mình đi nhé! Người ở lại, gắng sống mà… an vui.

Mình cầu nguyện An nhé, nguyện cho tất cả những vết thương theo thời gian sẽ mau lành, những oan nghiệp sẽ vơi bớt cho ngày mai không ai phải quay đầu hối tiếc. An sẽ lớn lên trong vòng tay mẹ. Không sợ, mình vẫn là đứa trẻ con đáng yêu và kiên cường. Con xem nào, có phải ta còn quá nhiều may mắn hơn các bạn khác? Ở đâu còn có ánh mặt trời nhất định ở đó sẽ còn có sự sống và tình yêu thương. Điều này, đi hơn nửa cuộc đời mẹ vẫn tin và hy vọng. Chiến binh của mẹ, ngoan nào! Đeo ba lô và đi nhé! Mẹ sẽ cùng con ngắm mặt trời mọc khi ngày mới đến. Sẽ đưa con lên ngọn núi cao ngồi nghe tiếng chuông chùa và chắp tay lạy Phật. Sẽ dạy con biết cho đi những gì ta có và nhiều nữa bài học giản đơn giữa vô thường bất chợt.

Sớm nay, mình đứng giữa trời Hà Nội và mỉm cười con nhé! Ở đây đã kỉ niệm cho ta nhớ một thời khắc quan trọng của chuỗi ngày ngày đến và đi. Trời xanh lắm, ly cafe vẫn thơm ngát nồng nàn phong vị mẹ yêu thích. Dì L cứ nhìn mẹ bằng ánh mắt yêu thương nâng đỡ như thể chốc nữa vạn vật sẽ bốc hơi bay mất. Mẹ bảo với dì lang thang để trở về, kết thúc sẽ lại bắt đầu. Cứ tặng cho nhau những nụ cười và cái ôm nồng ấm. Chỉ như thế thôi cũng đủ thấy đời đang yên. Nắng sẽ hong khô tất cả, giọt nước mắt sau cùng là những niềm vui hiện hữu chứ không phải chia lìa.
Chúng ta buộc phải rời xa yêu thương cận kề như thịt da và hơi thở, thật khó quá phải không con? Không sao? Mọi điều mới mẻ rồi sẽ cũ, đốm lửa rồi sẽ tắt, khi không dám đối diện bước ra khỏi vùng dễ chịu của bản thân là khi đó ta còn chấp chặt và mê mờ. Cứ dũng cảm một lần, cứ đau thương một lần rồi hạnh phúc từ đó sẽ nở hoa. Đừng ảo tưởng huyễn hoặc mình vì những điều không thật. Đời ngắn nên cần lắm ngày yên.

Chào yêu thương, chúng mình đi nhé! Người ở lại, gắng sống mà… an vui.

Hà Nội,
07.02.2017
#HoàngAn9m24d