Những cơn nhớ trong đời

Hành trang sao cho nhẹ?
Tháng Mười 2, 2018
Dấu yêu mùa hoa gạo
Tháng Mười 7, 2018
me don than

Nhớ Long Xuyên mùa nước nổi, nhớ tuổi thơ đắng cay mang tên kí ức. Nhớ đủ thứ lằn roi tím bằm trên cơ thể. Nhớ chiều mưa đạp xe ra cầu Duy Tân khóc cho đã rồi về. Nhớ bác Hai xách cổ qua xoa dầu tặc lưỡi.

Những cơn nhớ trong đời,

Nhìn tờ lịch trên tường, mùa nhớ tràn về. Nhớ Long Xuyên mùa nước nổi, nhớ tuổi thơ đắng cay mang tên kí ức. Nhớ đủ thứ lằn roi tím bằm trên cơ thể. Nhớ chiều mưa đạp xe ra cầu Duy Tân khóc cho đã rồi về. Nhớ bác Hai xách cổ qua xoa dầu tặc lưỡi. Nhớ hàng phượng vỹ đỏ rực bên đầu cầu hai chị em ra đó hái lá thả những điều ước xuống dòng sông.

Rồi những ngày tha hương…!

Đi nát Saigon, cày xới nhặt nhạnh đủ các nỗi buồn. Tối không ngủ được, viết cái thư về cho mẹ 4 lần mà không gửi, nói thiệt sợ mẹ buồn mà nói dối thì lòng không yên.

Saigon lạ mà không dám xa. Có những ngày ngồi so sánh mùa mưa ở đây khác xa với quê nhà. Phận người long đong, thèm cái bánh nhỏ xíu mà chờ cuối tháng lãnh lương rồi tới đó đứng nhìn chứ hổng mua. Có lẽ, cơn thèm đã qua rồi.

me don than

Long Xuyên về đêm -Ảnh Internet

Saigon ngộ lắm, lúc đói không được cho ăn cơm như ở nhà vì quán người ta đang đông khách. Đứng kéo cửa ở quán cafe Hồ Con Rùa mà nhớ nhà không dám khóc sợ ông chủ thấy sẽ bị đuổi việc. Ở đó, chỉ có dì tám tạp vụ là thương mình nhứt, trưa nào ngồi ăn cơm dì cũng cho nửa cái trứng hay để dành cho miếng thịt. Dì nói tao thương mầy như con đẻ. Thôi ăn cho nhanh rồi ra đứng mở cửa cho khách kìa.

Cũng 18 năm tròn rồi, Ba cũng nằm im dưới kia nửa chặng đường con đi. Nào có dám than van, chỉ thỉnh thoảng ngửa mặt hỏi trời ủa mình vẫn sống đó hả? Rồi an ủi mình sống sao cho tốt nghe Oanh. Để về lại xóm cũ, đi ngang con đường xưa có người hàng xóm ngoắc vô hỏi chuyện, “tao tưởng mầy lưu linh lưu địa rồi. Ai dè, trổ mã phổng phao ngoan ngoãn ra người. Thôi tao mừng cho bây còn chút phước.

Chứ đừng như …!”

Mai giỗ Ba, con đã dạy An biết đứng trước bàn thờ đốt nhang cho ngoại. Ở sâu thẳm nơi phương nào, Ba nhìn thấy thì nhớ phù hộ cho nó nghen Ba!

Mùa này, con nước vẫn lớn ròng chảy hiền hoà trước hiên nhà. Đám lục bình chắc cũng trôi bồng bềnh nhuộm tím mùa ấu thơ. Có những điều ước ngày bé đến nay đã thành sự thật, có những buồn vui của quãng đời trôi dạt đã chôn sâu dưới nấm mồ kí ức.

Thì để nó ngủ yên đi, nhớ chi thêm đau lòng.

Tạm biệt quá khứ,
————
Saigon, Masteri
July2018
(Hoang Oanh Le)