Tu với cái điện thoại

Tu với cái điện thoại,

( Cho chính mình & những ai nghiện điện thoại)

Hãy sử dụng nó, đừng để nó sử dụng mình. Người ta quảng cáo điện thoại kết nối yêu thương, điều đó có chắc không?

Mỗi ngày chúng ta nhận quá nhiều thông tin. Chọn cái gì để đọc? Liệu mình đủ trí tuệ để gạn lọc chưa?

Có quá nhiều câu hỏi đặt ra khi chạm vào điện thoại, nào là ở đâu? Làm gì? Bên đó ổn không? Ngủ chưa? Có nhớ mình như mình nhớ họ?

Đó là chưa kể khi có wifi, rồi 4G, ta còn muốn khoe với cả thế giới rằng ta đang có cái này hay lắm, cái kia đẹp lắm. Người có thích hông? Có cảm thấy ghen tị không?

Tâm ta bị lôi kéo đi hoài trên cái điện thoại không ngừng nghỉ. Rồi mệt quá! Thở than…

Tâm ta bị lôi kéo đi hoài trên cái điện thoại không ngừng nghỉ. Rồi mệt quá! Thở than…

Tất nhiên, ở giữa xứ sở này không thể không có dùng điện thoại. Nhưng xài sao cho có chánh niệm?

Xem nó như khí cụ cho mình thực tập. Cài tiếng chuông nhẹ nhàng cho bên kia cảm thấy dễ thương, mong cho mình lâu bắt máy, muốn nghe thêm tí nữa thì xem như mình cũng giúp họ tĩnh tâm, lắng đọng.

Còn mình, khi biết có người gọi tới. Đừng bắt máy liền, mà hãy thở sâu 3 hơi. Quán niệm với chính mình hãy dùng lời từ ái với bên kia. Vui việc chia sẻ, nói năng và hành động đều từ bi hỉ xả.

Rồi… Lâu lâu mình chủ động đừng sử dụng điện thoại vài ba hôm.

Dừng hẳn việc lấy cớ để giải quyết, hẹn hò, kết nối…

Dừng lại phụ thuộc để chế tác năng lượng mới. Để đi tới gặp mặt nắm tay người thương bằng xương bằng thịt.

Chứ không phải nhờ hết vào cái điện thoại, rồi không khéo. Mình cứ dính mắc vào phương tiện, mình lại chờ đợi những tin tức mới từ cái màn hình nhỏ xíu, tâm tưởng cứ lao xao. Như vậy, mình bị điện thoại điều khiển mình mất rồi.

Mỗi ngày quan sát mỗi chuyện bé bé xung quanh, rồi điều chỉnh, vậy là tu.

Không cần nạp quá nhiều kinh điển mà không thực hành, khi đó, sẽ làm mình lăng xăng, quýnh quíu, chấp chặt mà thôi.

Năng lượng bên trong tâm hồn của mỗi bản thân, mới chính là nơi là kết nối yêu thương.

Không phải là điện thoại.
—————
Saigon, Masteri
05.11.2018
(Hoang Oanh Le)

 

 

 

 

 

 

 

 

More Articles for You

Góc nhìn đầy lạc quan của mẹ đơn thân qua trang sách

Dù trải qua nhiều giông bão của cuộc đời nhưng tác giả Hoàng Oanh luôn có cái nhìn lạc quan …

Vẻ đẹp của người đàn bà đi qua giông gió

Là tác giả của hai cuốn sách, chủ 1 doanh nghiệp với nhiều thành công, Lê Hoàng Oanh là người …

Ở trên núi có vui hông?

Ai cũng có ham thích đam mê vài thứ gì đó ở đời. Người thích xe, người thích cafe, rượu, …

CHO TÌNH BẠN ĐẸP

Sớm mai ngắm hoa nở, nghe thông reo thác chảy thanh thản nhìn lại những mối quan hệ đời sống, …

Vũng Tàu chiều hôm ấy

Mẹ bắt được khoảnh khắc này lúc em nhìn về vầng sáng với nét mặt vui cười an lành như …

Những ngày bỏ phố về rừng tái lập cuộc sống mới

Mẹ tôi tỏ vẻ không vui vì đang cuộc sống thành thị giờ phải thay đổi tất cả theo hướng …